Chương 209: Lối mòn tư duy

[Dịch] Trọng Sinh 09: Khởi Đầu Trói Định Cửa Hàng Tài Phú

Bắc Cực Một Hữu Ngư

7.486 chữ

30-06-2026

Chương 208: Lối mòn tư duy

Tô Tĩnh Thu dẫn Trần Phàm đến ghế sofa. Hắn vừa ngồi xuống, bà cũng thong thả ngồi vào chiếc ghế đối diện, phong thái vô cùng ung dung, điềm tĩnh.

Bà đưa tay vén lọn tóc mai xõa bên tai, ánh mắt hiền hòa nhìn Trần Phàm, chờ hắn lên tiếng trước.

Ở bên kia, Trần Đồng thấy hai người chuẩn bị bàn chuyện làm ăn liền kéo tay Tô Miên, nằng nặc đòi cô dẫn đi tham quan nhà xưởng.

Tô Miên vốn đang tò mò muốn nghe xem Trần Phàm và mẹ mình nói chuyện gì, nhưng không chịu nổi sự chèo kéo của Trần Đồng, đành phải dẫn cô nàng ra khỏi văn phòng.

"Dì Tô," Trần Phàm lên tiếng, "Lần này cháu đến là muốn nhờ dì tư vấn một chút. Nếu cháu muốn mở xưởng may thì nên bắt đầu từ đâu ạ?"

Tô Tĩnh Thu khựng lại, ngước mắt nhìn Trần Phàm. Đôi lông mày bà khẽ nhíu lại, giọng điệu không giấu nổi vẻ ngạc nhiên và khó hiểu: "Mở xưởng may? Cháu còn trẻ thế này sao tự dưng lại muốn mở xưởng may? Ngành này khó nhằn lắm."

Bà thở dài, giọng điệu dịu xuống đôi chút nhưng sức nặng trong lời nói thì không hề giảm: "Làm cái nghề này lãi mỏng lắm cháu ạ, một cái áo kiếm được có vài đồng, cực nhọc vô cùng. Rủi ro ôm hàng cũng cao, bán không được thì chỉ là một đống vải vụn, vừa chật kho vừa đọng vốn. Đã thế rào cản vào nghề lại thấp, ai cũng làm được. Người đổ xô vào làm quá đông, thành ra cứ ép giá nhau, cuối cùng chẳng ai kiếm được bao nhiêu. Cứ nhìn nhà dì mà xem... hàng sản xuất ra không bán được, chất đống trong kho, nhìn thì là quần áo đấy nhưng thực chất toàn là tiền chết. Cái nghề này, không dễ ăn đâu."

Trần Phàm im lặng một lát rồi đáp: "Dì Tô, cháu không định làm ngành may mặc truyền thống, cháu muốn xây dựng một thương hiệu thời trang."

Tô Tĩnh Thu ngẩn người, đôi mày khẽ nhướn lên như vừa nghe thấy chuyện gì đó ngoài sức tưởng tượng. Bà nhìn chằm chằm Trần Phàm mất hai giây rồi mới chậm rãi lên tiếng, giọng điệu mang theo vài phần ngạc nhiên nhưng cũng rất thực tế: "Thương hiệu á? Thế thì cháu hoàn toàn không cần tự mở xưởng làm gì. Cứ tìm thẳng một xưởng may gia công là xong, đỡ rách việc hơn nhiều. Hiện giờ rất nhiều thương hiệu trên thị trường đều làm theo cách này. Tự mình nuôi một cái xưởng chi phí đội lên cao lắm, không bõ đâu."

Nghe Tô Tĩnh Thu nói vậy, Trần Phàm mới nhận ra mình đã rơi vào một lối mòn tư duy.

Hắn cứ đinh ninh làm ngành thời trang thì nhất định phải có xưởng, nào ngờ hầu hết các thương hiệu đều đi theo hướng thuê gia công.

Xem ra kinh nghiệm của hắn vẫn còn quá non nớt, nhưng giờ nhận ra điều này cũng chưa muộn.

"Dì Tô, vậy mảng gia công này mức giá tầm khoảng bao nhiêu ạ?" Trần Phàm khiêm tốn học hỏi, "Ví dụ như may một chiếc áo thun nữ bình thường thì chi phí rơi vào khoảng bao nhiêu? Có thể làm bằng những chất liệu gì ạ?"

Thấy hắn nghiêm túc, Tô Tĩnh Thu cũng không giấu giếm. Bà đếm trên đầu ngón tay, cặn kẽ liệt kê cho hắn nghe có những loại chất liệu nào, giá thành của mỗi loại ra sao, tuôn ra một tràng không thiếu chữ nào.

Tiếp đó, bà lại phân tích thêm về ưu nhược điểm cũng như tính ứng dụng của từng loại vải. Trần Phàm vừa nghe vừa nhẩm lại, khắc sâu tất cả vào trong đầu.

Số lượng đặt hàng tối thiểu, chu kỳ sản xuất, chi phí may mẫu, đóng gói vận chuyển... Trần Phàm hỏi từng vấn đề một, Tô Tĩnh Thu cũng kiên nhẫn giải đáp từng câu.

Trò chuyện hòm hòm, Tô Tĩnh Thu đứng dậy, phủi phủi ống quần: "Đi thôi, dì dẫn cháu xuống xưởng xem thử. Chỉ nghe dì nói suông thì không ăn thua đâu, phải tận mắt chứng kiến cháu mới hình dung ra được."

Trần Phàm theo chân Tô Tĩnh Thu rời khỏi văn phòng, đi xuống tầng một rồi bước vào xưởng may.

Khu xưởng không lớn lắm, chỉ rộng chừng hơn trăm mét vuông, bên trong có vài công nhân đang tất bật làm việc.Tiếng máy may chạy ro ro vang lên khắp xưởng. Các nữ công nhân cúi đầu, chân nhịp bàn đạp, tay đẩy vải, động tác vừa nhanh nhẹn vừa tập trung.

Dưới đất chất đống những cuộn vải và vải vụn cắt thừa. Trong không khí thoang thoảng mùi vải vóc quyện với dầu máy, xen lẫn hơi nóng đặc trưng của khu xưởng.

Khung cảnh bên trong khác hẳn với tưởng tượng của Trần Phàm. Hắn cứ nghĩ mọi thứ đều được tự động hóa bằng máy móc, không ngờ lại là sự kết hợp giữa sức người và máy.

"Dì Tô, sản lượng một ngày bên mình được khoảng bao nhiêu ạ?"

Tô Tĩnh Thu nhìn lướt qua đám công nhân đang bận rộn, thuận miệng đáp: "Còn tùy làm mẫu nào. Nếu may áo thun đơn giản thì một ngày ra được sáu, bảy trăm cái; còn làm váy liền thân phức tạp chút thì ba, bốn trăm cái là kịch kim. Chỗ dì có hơn hai mươi người, không nhiều nhặn gì nhưng được cái linh hoạt. Mấy đơn nhỏ, đơn gấp hay đơn nhiều mẫu mã mà xưởng lớn chê, bên dì đều nhận hết."

Trần Phàm gật gù. Một ngày sáu, bảy trăm cái, giả sử mỗi cái lời mười mấy tệ thì một ngày cũng chỉ kiếm được bảy, tám nghìn, một tháng loanh quanh mười mấy vạn.

Số tiền này trừ đi lương công nhân, chi phí nguyên vật liệu, tiền thuê xưởng thì chẳng còn lại bao nhiêu, đó là chưa kể rủi ro hàng tồn kho không bán được. Thảo nào nhìn Tô Miên chẳng có vẻ gì là con nhà chủ xưởng giàu có.

Hắn tiếp tục theo chân Tô Tĩnh Thu đi dạo một vòng, tiến đến khu vực quần áo thành phẩm.

Xưởng của Tô Tĩnh Thu chủ yếu gia công đồ nữ. Có mẫu thiên về hướng trưởng thành, có mẫu lại trẻ trung, phong cách không mấy thống nhất, giống như chắp vá mỗi nơi một ít.

Dưới con mắt của Trần Phàm, những thiết kế này đều rất lỗi thời.

Khi đi ngang qua dãy giá treo ở giữa, ánh mắt Trần Phàm chợt dừng lại ở một chiếc váy liền thân.

So với đống quần áo kia, chiếc váy này trông khá ổn, thiết kế tối giản, thanh lịch, không hề có cảm giác quê mùa sến súa.

"Dì Tô, chiếc váy này là xưởng mình tự thiết kế hay làm theo mẫu trên thị trường vậy ạ?" Trần Phàm nhấc chiếc váy lên xem thử, thuận miệng hỏi.

Tô Tĩnh Thu nhìn lướt qua rồi bật cười: "Chiếc này hả, là do Tô Miên thiết kế đấy."

Trần Phàm ngớ người, quay sang nhìn Tô Tĩnh Thu với vẻ đầy bất ngờ: "Chị Tô Miên ạ? Chị ấy học ngành Ngôn ngữ Văn học mà? Sao lại biết thiết kế quần áo ạ?"

Tô Tĩnh Thu xua tay, giọng điệu mang theo vài phần bất lực nhưng cũng xen lẫn chút tự hào: "Nó có học qua trường lớp thiết kế nào đâu, chỉ là từ nhỏ lớn lên ở xưởng, nhìn riết rồi tự mày mò đấy chứ. Rảnh rỗi là nó lại lôi giấy ra vẽ, vẽ cả một xấp dày cộp. Dì thấy mẫu này cũng được nên may thử xem sao, ai ngờ bán cũng khá chạy."

Trần Phàm cúi xuống nhìn chiếc váy trong tay lần nữa, trong đầu chợt hiện lên gương mặt tĩnh lặng của Tô Miên.

Cô gái nói năng nhỏ nhẹ, lúc nào cũng lặng lẽ ngồi một góc kia, vậy mà lại có thể thiết kế ra một chiếc váy vừa tối giản lại vừa có gu thế này.

"Thế sao hồi thi đại học chị ấy không đăng ký ngành thiết kế thời trang ạ?"

Tô Tĩnh Thu thở dài, giọng đầy bất lực: "Cái con bé này ấy mà, từ nhỏ đã chẳng có chính kiến gì. Hỏi thích cái gì, nó bảo thế nào cũng được; hỏi đăng ký ngành gì, nó bảo tùy. Cuối cùng dì đành quyết định thay, đăng ký cho nó ngành Ngôn ngữ Văn học."

"Hóa ra là vậy." Trần Phàm gật gù tỏ vẻ đã hiểu.

Rời khỏi phân xưởng, hắn nhìn đồng hồ, đã hơn mười một giờ trưa.

Hắn quay sang nhìn Tô Tĩnh Thu, chân thành nói: "Dì Tô, hôm nay được trò chuyện với dì, cháu học hỏi được bao nhiêu thứ, thật sự làm phiền dì quá. Cháu cũng tìm hiểu hòm hòm rồi, không làm mất thời gian của dì nữa, dì cứ làm việc tiếp đi ạ."Tô Tĩnh Thu lườm hắn, giả vờ giận dỗi: "Cái thằng bé này, sao vừa mới đến đã đòi về thế. Vừa hay cũng sắp trưa rồi, để dì mời các cháu đi ăn bữa cơm."

Trần Phàm vừa định khéo léo từ chối thì thấy chị họ và Tô Miên đang đi từ phía phân xưởng tới.

Hai người vừa đi vừa rôm rả trò chuyện, nói nói cười cười, có vẻ đi dạo rất vui.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!